Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Tuân » Sau cùng là Mẹ lớn hơn (2024)
Đăng bởi Lê Tuân vào 08/05/2025 14:09
Tình yêu
vừa từ ngữ vừa cơ thể sống
cũng cần chăm sóc, nuôi dưỡng và ngắm nhìn
như đức tin trong vườn trời vậy
Tình yêu
giấy thông hành không cần chuyển đổi
chẳng đao phủ nào mang đi nổi
chẳng luật lệ hôn mê nào sở hữu được áo mây
Bông hoa, rung động cả khi chẳng ai ngắm nó, bởi, chưa sinh ra, em ấy đã là Công chúa, thi ca vui đùa cùng cuộc đời thế đó...
Tình yêu
bắt đầu bằng nụ cười Thượng Đế
rồi tràn trề thành tự điển bách khoa
cả một đoá
trang nào cũng tiểu thư
không thấy chữ
dáng thi ca
bước đi âm nhạc
kẻ hái lượm đầu tiên nhặt được em rồi.
Mặc nơi đâu không trăng
xin
chỗ em lúc nào cũng có
mặc ai doạ bằng gươm đao
em
cứ mỉm cười bằng hương xưa vườn táo
họ sẽ biết ai là ai
khi hôn vào tiếng gọi ngày mai
vào ái tình thi sĩ
dã quỳ em chỉ muốn để vậy
chẳng khoác gì lên núi đồi thêm nữa
áo nào cũng thưa
dù trời rất lạnh
vẫn da mây lụa mỏng
tận hưởng hết cái mãnh liệt trong anh
có vô số loài hoa hồng
một loài đứng riêng ra
tên Rực Lửa
ở tầng cao
tự cháy thành tro bụi
nuôi dưỡng câu thơ khôn lớn
hôm nào đó
một mình thăm lại
nơi lần đầu ta hôn nhau bên suối
dưới kia nghiêng
săn đuổi
đến bao giờ
cứ phớt lờ
cho dù ai
trồng thêm cây hoang vắng chốn này
lá vàng ngày rơi xuống
cũng đừng hỏi đất đai
con nai thuở ấy đâu rồi
là mây
đến chỗ xưa ngồi
bảo em chờ đấy có tôi trên đường
tôi à
xin nhớ “nên tôi”
và người còn nhớ “nên người” cho vui
núi
chào sông
sông cúi chào nơi không thấy
từng phút giây
lòng trời rộng mở
giới hạn nào không vụn vỡ trước vô cùng
xao xuyến đẹp
bao la đẹp
ta dành hết cho lời cầu xin đẹp.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.