Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Tuân » Sau cùng là Mẹ lớn hơn (2024)
Đăng bởi Lê Tuân vào 08/05/2025 13:43
Vẫn tôi
tìm một giọt sương
năm xưa em giấu cuối vườn phù hoa
vẫn tôi
không lấy nỗi buồn lau nước mắt
mà mang ăn năn đặt dưới chân đời
chim bay còn lắng nghe núi gọi
em đi không nói
nhói đau này có theo chủ nghĩa tượng trưng
mỗi đêm thấy một con thuyền
nửa đi trên phố nửa miền non cao
bằng cách đó sáng tạo chẳng thể bị canh chừng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.