Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Tuân » Sau cùng là Mẹ lớn hơn (2024)
Đăng bởi Lê Tuân vào 06/05/2025 17:29
Này đồi
này thung nhỏ
có phải nhấp nhô nào cũng đắm đuối như nhau
ồ, tình vẫn mùi đặc trưng
nhưng không lạ lắm
nơi kia tắm nơi này trầm hương mọc
Con đường
chợt vui
lên lên xuống xuống
như chim non nhí nhảnh trên cây
sẽ rất buồn
phút giây người quay đi trước khi tìm đến
Thời gian
không gian
đâu phải lúc nào cũng được chia đều cho mọi người
và nữa
chiếc túi lớn hay nhỏ
đều không thể lệnh cho chiếc ví
đến lượt chiếc ví
càng không thể lệnh cho những gì bên trong nó
bàn tay này cũng mộng
dù chưa thấy mặt
ai
dám bảo gió là không
trên đường cấp cứu
sự sống bảo triết gia
cả Thượng Đế còn bị oxy hoá thì nói gì cái đẹp.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.