Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Tuân » Sau cùng là Mẹ lớn hơn (2024)
Đăng bởi Lê Tuân vào Hôm qua 14:55
Vừa lái xe vừa hôn em
sao còn nhìn gương chiếu hậu
cái chết
đâu chỉ đến từ phía trước
hạnh phúc vó câu
có thấy đâu mà tranh nhau hư đốn
sống vì những gì cho đi
hay chết vì những gì đã nhận
phía nào cũng trơn cũng dốc
con kiến tìm gì mà leo vào cốc ngủ một hơi
chết đẹp từng phút giây có làm đầy sự sống
mái tóc tro
ấp ủ dưới nó màu hồng
đâu chỉ một đường mà yêu thương rỉ máu
đâu chỉ một mai sau mà đau cả chốn này
cương lĩnh nào đến nay còn bay mùi trung cổ
sống
chết
cái ta
cả ba là một
thưa thốt gì trước cổng
chờ đông đủ hãy vào
bản sao còn vô tận
đường dài
thoáng nghỉ chân
loài hoa tĩnh vật
tịch hân
treo trên tường sao lại rơi xuống đất
hay là
em ấy thiếu hương
cựa mình rơi xuống bên đường tìm nhau
bây giờ
tiễn trước mai sau
tiễn luôn cổ kính rồi đau từ từ
tử sinh
đến sớm thế ư
dạo chơi chút nữa mệt nhừ hẳn ngưng
là ta
nằm chết bên rừng
là em nằm chết lưng chừng nỉ non
chút vui chưa kịp
bỏ hoang
buồn qua vạn dặm từng đoàn tàu đi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.