Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Lê Tuân vào 06/05/2025 15:50

Chim hoạ mi
xiêm y
thường thôi

bỏ núi rừng
về đậu từng sáng mai phố thị
đừng ai mang tù và ra thổi

xin thôi những cây bút rất lâu không chấm mực
bụng đầy công thức
đè mạnh thế em đau

lạc nhau
đó đây
hát một hơi dài

tiếng vang
len lỏi từ cành này sang cành khác
mang mây trắng hồn ta từ làng mạc đến kinh thành

cây cổ thụ
đưa tuổi lên cao
vào trời vô ngã

cây tạp
phụ tá cánh hồng
dành dụm chút gỗ trong người

mong thành giá sách
thành giấy trắng viết thư
thành que diêm

hình trái tim Thiên Chúa
chết long lanh
trong ý nghĩa của riêng Ngài


hãy để tôi nói, rằng,
mặc ai luyện cung luyện kiếm, giăng lưới bẫy chim,
cách tốt nhất nhớ ơn quá khứ là đừng để mai sau chối
bỏ hôm nay. Biển cả chưa dám bảo mình là người cho
bởi bao lần lấy đi điều gì từ ai đó. Mưa, bạn tốt cánh
đồng, vẫn âm thầm ray rứt bởi không ít lần cuốn trôi
tất cả.

Đá
rơi
chạm đá
cả hai vỡ ra
chạm đời
dừng lại
như là chưa rơi

đá
rơi
chạm nước
đá đau rồi chìm
nước đau rồi lặng lẽ mềm như xưa

Là cỏ trên đồng, là mây trời thư thái, sống với nhau
thật tử tế, chẳng cần tuyên thệ. Chúa tể nào không
thiếu đất đai, thi hài nào không lạnh, mãi loanh quanh
thế này, con rắn con trăn không thể lột da được nữa,
chưa tay bánh mì tay sữa đã tay kiếm tay khiên.

Thần linh ơi
có thể nào Ngài chỉ là pho tượng
đừng phung phí chúng con ngàn năm xây dựng đền đài.