Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Lê Tuân vào 06/05/2025 16:30

Chưa trao niềm vui
đừng lấy đi nụ cười sông núi

dòng hay giọt thánh thót như nhau
cúi xuống lau cho ai chiếc hài đầy vết gió

truyền ngôi cho cuộc sống
là lúc không mất thêm gì nữa

chém giết hoang đường
vết thương hoàn vũ

nhạc cụ khác nhau có đau cùng giai điệu
này chìa mở đoá yêu em

này lí lẽ đất trời
mời nhau như thế nhé đa đoan

khúc hoan ca
không còn bóng tù binh khi tình yêu chiến thắng

đường xa tóc trắng
ta trú trong người. người trú trong ta

cõi một
có hiểu được hai, ba

nơi không thấy
thấy hết mọi nơi
người thông thái nhất đứng ngoài thông thái.

Và,

Từ khi biết hỏi tại sao
xa xôi hỏi lại
thế nào rồi con

chưa cho
là chắc còn non
những cho tiêu hết chỉ còn đất nâu

cái nhất thời
ở đâu cũng có
cái muôn đời nơi có nơi không

hạt nào chưa kịp trổ bông
xin
đừng về trước ngày trồng nhé tôi

một hôm
chỗ trống ai ngồi
hay là vẫn trống như hồi chưa đi.