Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 29/11/2025 06:04

(Kính tặng mẹ và anh yêu dấu)

Chuyện xưa rằng có loài chim Pê-li-can
Tự xé rách ngực mình lấy trái tim nuôi đàn con đói khát
Lũ chim non vô tình không hay biết
Chúng đang thi nhau hút kiệt máu mẹ mình

Đêm qua dần trong rạng rỡ bình minh
Chim mẹ cố thu lực tàn vỗ cánh
Các con ơi! mẹ không còn đủ sức
Hãy bay đi! rồi rơi giữa biển trời

Lũ chim non cũng chẳng thiết đáp lời
Chúng đang mải lo dạ dày no đủ
Rồi còn yêu đương, còn miên man tình tự
Nên phó mặc biển khơi xây cất hộ nấm mồ

Bao thế kỷ qua rồi, chuyện đã thành xưa
Giờ nhắc lại thấy lòng mình day dứt
Sâu thẳm ơi, đã ai từng bội bạc
Đã ai từng cùng kiệt với yêu thương?

Kể chuyện loài chim trong muôn nỗi đời thường
Chợt xót thương linh hồn bao người mẹ
Vắt máu nuôi con âm thầm lặng lẽ
Cho một tình yêu như thế chào đời

Và anh, anh của những buồn vui
Của vững bền, thuỷ chung, hy vọng
Xin đừng bao giờ làm điều ác độc
Khi trái tim yêu tưởng vỡ oà rồi...

Còn bây giờ ai tiếp tục giùm tôi
Kể câu chuyện về loài chim lạ ấy


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]