Gió lả lướt vờn trăng bên liếp cửa
Rủ nồng nàn hoa sữa đến vây quanh
Trong lòng thu đơn lẻ bóng hình anh
Mơ quá vãng hồn tương tư thiếu nữ
Mười sáu tuổi nàng ra đi biệt xứ
Nửa chừng thu nàng thả heo may về
Đổ trăng vàng bừa bộn xuống sông quê
Dắt tinh tú trời cao theo mất lối
Từ khi ấy anh thành người bóng tối
Buồn trong đêm phiền muộn giấu vào đêm
Đã bao thu anh mãi cất công tìm
Hình bóng cũ của em anh thuở trước
Hăm bốn thu, đã khi nào gặp được
Nụ cười kia tươi tắn trên môi xinh
Ánh nhìn kia trong vắt tựa vô hình
Giọng nói ấy ân tình sao đến lạ
Mỗi độ thu vàng thêm vài chiếc lá
Đầu xanh xưa nay đã hoá hoa râm
Không làm sao quên được mối tình thâm
Yêu mến cũ tưởng chừng như mới chớm
Yêu mến cũ mỗi ngày thêm nồng đượm
Sưởi hồn ta trong quá khứ đi thu
Để một mai khi bóng xế trăng lu
Trước linh cữu vẫn mơ ngày Hạnh ngộ
Hăm bốn thu, anh lần đầu thổ lộ
Chuyện tình anh thăm thẳm chốn canh thâu
Gửi nhung nhớ vào đôi dòng chữ nhỏ
Giãi nỗi lòng anh về mối duyên đầu
Đêm nay thắp ngọn đèn dầu
Thương mùa thu cũ trái sầu rụng rơi
Thương ai bắt bóng chim trời...
(tháng 9/2020)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.