Ta về với mẹ ta thôi
Đồng xa cây lúa ngậm ngùi ngóng mưa
Sừng trâu gãi nát thân dừa
Cái cày nằm đánh giấc trưa yên lành
Cha ta khơi nước đầu gành
Chắt chiu từng giọt dỗ dành ruộng khô
Ta về mơ lại giấc mơ
Cùng em cái thưở em chưa lấy chồng
Đôi ta hai buổi ra đồng
Tối ngồi đốt ngọn lửa hồng tâm giao
Xa đâu…cách có bờ rào
Cùng ăn chung mạch giếng đào trong veo
Đôi ta chung một cảnh nghèo
Sao em chẳng chịu về theo bên nhà?
Cái ngày em lên xe hoa
Ta buồn uống rượu suốt ba hôm liền…
Rồi ta rũ bỏ muộn phiền
Chào cha mẹ, quyết một phen giang hồ
Ta đi xây dựng cơ đồ
Thương đàn em nhỏ ngây thơ tuổi hồng
Mẹ già ra ngóng vào trông
Bờ tre, gốc rạ, gành sông nhớ người…
Ta đi hơn thiệt với đời
Mấy mươi năm, mỏi mệt rồi ta ơi
Mẹ ta tóc bạc, da mồi
Cha mười năm trước về nơi suối vàng
Cho ta thương lại bàn chân
Men bờ trà mạn mẹ lần bước đi
Chuyện xưa, mẹ chẳng nhớ gì
Rưng rưng ta nuốt tái tê vào lòng…
Nàng đi biền biệt quê chồng
Các em ta bảo: “Chị không thấy về!”
Bao mùa trăng vỡ triền đê
Nơi xa nàng có nhớ quê một lần???
(08/01/2021)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.