(“Ta đi hơn thiệt với đời
Mấy mươi năm mỏi mệt rồi ta ơi...”)
Ta về cuốc đất ven sông
Để cho cây cải trổ ngồng đơm hoa
Hồi tâm nghiệm cõi ta bà
Lợi danh thây kệ người ta với đời
Về châm lại nước bình vôi
Trầu têm cánh phượng đầy cơi nắng tràn
Bướm ong thăm ghé rộn ràng
Vườn xuân trẩy hội muôn ngàn sắc xinh
Ta về, rũ bỏ phiêu linh
Đò giang gác bến khỏi phiền luỵ sông
Ta về sắc sắc không không
Thong dong nghe thỉnh chuông đồng chốn quê
Vại sành úp lại nón mê
Mắm nêm, dưa muối lại về bữa cơm...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.