Vô tình bỗng mở ra trang vở
Thấy nét thơ ngây thuở học trò
Bao lần hờn dỗi, em có nhớ
Cả lúc trao tôi cớ mở lời
Ngoài như không có trong như đã
Chỉ tiếc tôi đang tuổi dạy khờ
Tình yêu sao ngỡ như biển cả
Chẳng dám mơ cao, chỉ đợi chờ
Rồi trăng tháng tám bao lần sáng
Tình cảm em tôi lại nhạt dần
Ngu ngơ chỉ biết ôm lời hứa
Đợi đến ba năm sắp được thì
Rồi em chẳng nói, đi như thế
Hẹn ước năm xưa để làm gì?
Thường hay vẫn trách em quên hứa
Nhưng đến hôm nay hiểu được thì
Lời em có nói tuy như thế
Đương lúc yêu nhau đợi làm gì?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.