Gió không buồn lung lay
Và xuân bớt đong đầy
Vẽ người vào trong giấy
Bởi người chẳng ở đây.
Cành buồn rụng lá cây
Rơi bên tai xào xạc
Lá tủi mình lưu lạc
Lòng man mác ưu tư.
Nơi góc phố, tạ từ
Đào, mai sao héo úa?
Tưởng là xuân vẫn đó
Sao buồn đau, buồn đau?
Lá rơi, lá muộn sầu
Nhớ nhung hay quên lãng?
Còn cành, cành ở lại
Buồn hay sướng vui chăng?
10:34
06.02.2019
Hà Nội
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.