Yêu chưa phải hiểu nhiều là đủ
Yêu là gì nếu chẳng biết thứ tha
Yêu chưa hẳn cho nhiều là đúng
Yêu là gì nếu cách thức yêu sai
Yêu không phải xem tiền là tất cả
Yêu là gì nếu mọi thứ phải mua
Yêu không phải chỉ đơn thuần dục vọng
Yêu là gì nếu chỉ thoả nỗi khát khao
Yêu chưa hẳn mãi xanh màu hạnh phúc
Yêu là gì nếu thiếu vị khổ đau
Yêu có phải mọi lúc phải cùng nhau
Yêu là gì nếu không cho nhau lối mở
Yêu phải chăng chỉ cần lòng rộng mở
Yêu là gì nếu mở cửa không trông
Yêu phải chăng là không cần toan tính
Yêu là gì nếu để mọi sự tuỳ duyên
Yêu không hẳn lên bàn cân là được
Yêu là gì nếu cứ mãi đếm đong
Yêu có phải là trong lòng rạo rực
Yêu là gì nếu lòng ngực chẳng đau
Yêu có phải là cao trào cảm xúc
Yêu là gì nếu xúc cảm vỡ tan
Yêu phải chăng giàu sang là đầy đủ
Yêu là gì nếu đẳng cấp phải bằng nhau
Yêu có phải bên nhau bạc mái đầu
Yêu là gì nếu cuộc sống chẳng ấm êm
Yêu có phải một giấc mộng êm đềm
Yêu là gì nếu chỉ mộng và mơ
Yêu không phải chỉ là một trang thơ
Yêu là gì nếu trang thơ dang dở
Yêu có phải chỉ là khờ với dại
Yêu là gì nếu ngần ngại ngu ngơ
Yêu phải chăng là một bài toán khó
Yêu là gì nếu cách giải đều như nhau
Yêu có lẽ là cho nhau tất cả
Những u sầu, hạnh phúc lẫn nhớ mong
Yêu không phải cứ giữ ở trong lòng
Mà nên chăng phải trao đi đúng cách
Yêu là phải đọc sách thật nhiều chăng?
Vì hay đâu mở mang thêm hiểu biết
Yêu có lẽ là bao lần vấp ngã
Nhưng đừng vì quá khứ mà đánh mất ngày mai
Yêu là nhiều điều liếng tiếc
Nhưng này người hãy sống thực hay hơn
Yêu là nên chăng phấn đấu
Hãy kiên cường chấp nhận mọi chông gai
Yêu là một chuyện lâu dài
Phải ươm mầm để kết trái trổ bông
Yêu phải giữ một ngọn lửa trong lòng
Biết thổi bùng những khi nào quyết định
Yêu đôi lúc là một vịnh hạng sang
Mà kẻ lang thang nào cũng muốn đến
Yêu là một biển trời rộng lớn
Nước mắt nhiều, hạnh phúc cũng hoà tan
Yêu là thứ gì kín ẩn
Nửa hiện hình, nửa lại giấu kín đi
Yêu là phải biết chia ly và cách biệt
Để thử lòng mạnh mẽ được bao nhiêu
Yêu đôi lúc đem theo mầm thù hận
Những muộn phiền xen lẫn nỗi cô đơn
Yêu là dỗi hơn trách móc
Nhưng người này, hãy cố gắng kiềm đi
Yêu vì thế là bao điều phải học
Thật nồng nàng nhưng phải biết cách yêu nhau
Phải biết đứng trước khi đi rồi chạy
Phải lặng, nhìn, ngẫm nghĩ với cảm thông
Và hỡi chăng yêu nhau là thế đó
Định nghĩa nhiều vẫn bỏ dấu lửng thôi!
Phan Rang, ngày 18 tháng 5 năm 2018.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.