Một mình đứng giữa chiều đông
Lòng đau thổn thức ngóng trông cuộc đời
Từ nhỏ ở lúc thiếu thời
Cuộc sống khốn khổ dính đầy đau thương
Bi ai vốn hơn người thường
Một mình cô quạnh giữa ngàn nỗi đau
Thương thay tóc đã bạc đầu
Ta Đành Độc xử du hành thế nhân
Cảm ngộ nhân sinh trong căn phòng trống
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.