Thơ thành viên » K.Vô Tồn » Trang thơ thành viên » Đồi gió: Văn thơ của kẻ chết đời » Khúc tự tình
Nguồn sống em quý báu, quý báu lắm
Dù đời này quật ngã em, rũ rượi
Ta vẫn nhìn thấy em của ngày đầy nhiệt
huyết
Đầy tham vọng trong một đôi mắt nhãn
tròn
Nguồn sống của em, nát cả rồi
Trong đôi mắt ấy thoáng xa xăm
Nụ cười chẳng còn, nay cay nghiệt
Chẳng nhận ra nổi, đứa trẻ thơ.
Hiên nhà chắn gió mảnh dây đua
Ngọn nến lung linh tắt cả rồi
Ngay lần ngoảnh mặt ta nhìn lại
Nguồn sống em nay u uất nhường nào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.