Thơ thành viên » K.Vô Tồn » Trang thơ thành viên » Đồi gió: Văn thơ của kẻ chết đời » Khúc tự tình
Ánh mắt này của ai đây,
Mà như muôn sợi nắng bay trong chiều.
Gió lay cánh đồng vàng yêu,
Mùi hương cỏ dại nâng điều nhớ thương
Nụ cười đưa theo vai nàng,
Nào như ta đã vấn vương tháng ngày
Mái tóc bồng đổ mây bay.
Lá rơi theo gió, nhẹ lay môi mềm
Bàn tay chạm khẽ, êm đềm,
Chạm vào khoảnh khắc đôi người có đôi
Nàng còn nhớ buổi chiều trôi?
Nhớ câu thề cũ, nhớ môi đã gần?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.