Thơ thành viên » K.Vô Tồn » Trang thơ thành viên » Đồi gió: Văn thơ của kẻ chết đời » Khúc tự tình
Trên đồi quả hằng giữ lấy chiêm bao
Đáy trời lộng gào thét câu thề nguyện
Đôi chân trần đạp xuống mảnh đất cằn,
Nắng hư hao gọi người của mưa đến
Mưa tuôn rơi, hạt mưa của trời này
Lòng chân đỏ, cái nung của lò thiêu
Từng trận lũ dấn cả thân kẻ vào
Điểm ấm nồng đã giao thoa, nước-lửa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.