Hoa vươn lên hoà vào lòng nắng
Hương toả ra quyện cùng tiết trời
Mưa thu mình chẳng còn rơi mãi
Để tôi ôm giấc mộng và bay giữa đời.
Lên cao, lên cao, cao lên mãi
Nhưng lại chơi vơi, chao liệng cùng mây
Với gió, với trăng, với muôn loài
Cùng với tiếng hát, lòng tôi thảm thiết.
Thế giới gió ngừng mây không đuổi
Tiếng hát cũng lặng không vang dội
Ta lại nhắm mắt rồi nhìn thẳng
Hiện thực nhẹ nhàng cũng đơn côi.
Thanh Hoá - 09.04.2024.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.