Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 21:10, số lượt xem: 47

Ta cười ta chúa điêu ngoa
Người khinh người sống, người xa vọng cầu
Sống ở đâu? Chết ở đâu?
Ta cười ta thấy nỗi sầu của ta!
Sống
Với tay ngắt nụ hoa tươi
Dâng lên cúng phật, phật cười y nguyên
Chắc rằng phật bảo: ta điên
Hoa đang tươi thắm gây phiền chi hoa!
Phật rằng:
Lòng ta như gió thoáng qua
Như mây che nắng, mưa sa trên đầu
Ta ở đâu? Ngươi ở đâu?
Ai đem xây cái thành sầu ngăn đôi
Ngươi dưới trời? Ta trên trời ?
Khi xưa ta cũng dưới đời! Ngươi đâu?!
Mây cao, nước ở lòng sâu
Kìa xem những giọt mưa ngâu giữa trời!
Từ đâu mưa trở lại đời
Thành nguồn nước chảy đầy vơi với dòng
Biển ôm hàng vạn dòng sông
Biển trong lòng đất, đất trong lòng trời
Trời bao lấy đất không rời
Trời ôm vạn vật ngàn đời xưa nay
Sao đem trời đất chia hai
Cho đời chia rẽ cho cay đắng đời
Ta ngươi chỉ một mà thôi
Lòng ta khắp chốn đời đời xưa nay
Ta là ai? Ngươi là ai?
Lời sao thể tả, lời thay được lòng?
Lòng trong trong suốt như không
Chứa cùng khắp cả, mà không giữ gì.