Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 31/03/2025 08:24

Có một ngày em tự cưới nỗi buồn
Hồi tưởng thanh xuân
đôi lần mơ ước
Khi tóc còn xanh
từng mong có được
Chàng hoàng tử yêu em
như cổ tích chuyện tình

Nhưng hoàng tử chỉ trong mơ thôi anh
Không phải kẻ làm em tổn thương
đến kiệt cùng
những ngày chung sống
Không phải kẻ quay lưng nhìn em bạc tóc
Giọt lệ đa đoan rớt xuống trái tim hồng

Mấy chục năm rồi
bình minh là những sớm mùa đông
Mù mịt cô đơn giữa Sài Gòn rám nắng
Nỗi uất hận chảy vào câm lặng
Em nén nỗi sầu xuống phố thênh thang

Mấy chục năm rồi quen với lỡ làng
Nuôi tuổi thơ con giữa dòng đời xô đẩy
Em kiêu hãnh như bông sen giữa bùn lầy kia vậy
Cứ toả ngát một mình không cần biết cô đơn

Ngày hôm nay
em sẽ cưới nỗi buồn
Một mình hát khúc ca về một thời say đắm
Em tìm thấy bình yên bên kia triền dốc
Khi khúc Trịnh ngân lên âm vực cuộc đời

Rồi một ngày
tất thảy đều nhẹ nhõm trôi trôi
Nhìn bữa cơm ngon không cần chồng vẫn đủ
Nhìn chiếc áo cô dâu thêu trăm ngàn duyên nợ
Vòng nguyệt quế hoa mai cài lên tóc trăng rằm

Em tỉnh mộng sau những ngày chao đảo yêu anh
Thấy nắng đỏ bình minh vẫn ngoan hiền trong mắt
Anh không còn là hoàng tử em mong được gặp
Và tay em lại nắm chặt tay mình...
Và tay em lại nắm chặt tay mình...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]