Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 21/11/2025 05:57, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 21/11/2025 06:05

I
Trời ngổn ngang mây. Chợ vắng cá tươi
Con đé, con thu cũng không thành nỗi nhớ
Trên bếp trấu nồi cá kho xịch mở
Vị riềng cay vương vấn quanh nhà
Chủ cứ phàn nàn được tiếp khách xa
Mà quê biển phải ngày thiếu nắng!
Chỉ có gió. Gió bốn bề náo động
Rùng phi lao giương bờm ngựa phi nhanh.

II
Bữa cơm ngon đâu chỉ bởi thân tình
Còn có cái xôn xao của vùng đất mới
Quả táo rụng nhắc tay người gieo vãi
Gỗ trên xà thoảng nhựa xoan ngâm
Lượt phù sa giắt ở kẽ chân
Cái bể nước vòm cong chưa đủ gạch
Nái lợn cọ chuồng, bu gà thóc mách
Và ngoài hiên sóng réo ì ầm
Màu sắc âm thanh vừa lạ vừa thân
Như vang bóng xa xăm - thời tạo lập
Soi lòng giếng tưởng chừng bắt gặp
Vệt lân tinh trên biển tối trời.

Tám năm có là bao so với đời người
Tám năm ấy lại qua trong tiếng nổ
Hàng dâm bụt được kết thành cổng nhỏ
Biển cói thường mai phục khẩu đại liên
Cuộc sống như con nước triều lên
Có bãi lở, có cồn vui bồi tụ.
Hạnh phúc mới mà kẻ thù vẫn cũ
Cái tươi non đối mặt cái bạo tàn
Chiến tranh còn để lắm dư vang...

III
Dọc triền đê, hăm hở theo anh
Tôi ngắm bạn như lần đầu mới gặp:
Chân bước choải như muốn bám sâu vào đất
Đầu nghiêng nghiêng như rẽ sóng mà đi
Biển than van dường muốn nói điều chi
Với riêng anh, chỉ mình anh hiểu.
Mái trường mới đỏ như khẩu hiệu
“Đuổi sóng ra xa, kéo gần lại chân trời”
Đất hoang vu - đất cũ ấm tay người
Nên đất mới. Đất thành tiếng hát.

IV
Đê biển mở những bàn tay sung sức
Không ngớt vươn xa nỗi khao khát khôn cùng.
Chợt thấy như mình chẳng thể thiếu mênh mông
Tôi đứng lặng nhìn bóng mình xao động
Cùng bóng đê cao đè lên mặt sóng.

Nước triều dâng ngầu đục váng cua
Hẳn tiếc bao cồn bãi mất hôm qua
Sóng ập đến
sóng lùi xa
sóng vùng trở lại..
Đàn chim biển quây quần như gió xoáy
Ráng chiều in trên ức trắng chao nghiêng
Lướt thướt mây xa te tướp khói đen
Báo trước từng tràng sấm ran đầu hạ
Đêm gối lưới, thuyền nép cồn tránh gió
Ai chẳng bồi hồi mừng cây lúa chiêm xuân?

V
Lúa đồng thi cùng cói bãi lên xanh
Gió xô mãi màu xanh tràn ngợp mắt
Màu xanh ấy là lời thôi thúc
Của đất đai muốn sinh nở không ngừng.

Đê dưới chân như những đoạn cầu vồng:
Đất nén ngả vàng, cỏ hoe ráng ửng
Hoa dại hệt hoa loa kèn nở trắng..
Trâu đang ăn, bỗng hếch mũi, nghênh sừng
Chắc nhớ thèm vị muối đọng bãi chăn!
Đê và đê, đê dài theo tiếng hát
Gợi nhớ chuyện An Dương Vương xây thành ốc
Ta hôm nay không để mất nỏ thần
Những nàng Mỵ Châu xà cạp quấn chân
Vai vác đất ngược sườn dốc đứng.
Nhịp đầm nện, đất rùng mặt sóng
Chân lún trong vỏ hến, vỏ hàu
Bao vệt trắng ngoằn ngoèo trên lưng áo nâu
Muối của mồ hôi hay của biển?

VI
Trận đánh lấn đêm ngày tiếp diễn
Khắp bãi bờ nối ba cửa sông...


Tiền Hải, tháng 4-1974

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]