Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
1 người thích
Đăng ngày 28/05/2025 17:13, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Hoàng Nhật vào 30/05/2025 20:43, số lượt xem: 281

Ngày xưa thênh thang có quả đồi xanh,
Mời gọi lấy những chiều tôi nghỉ học
Tháng Sáu mùa hè nắng vàng cháy tóc,
Chỉ riêng chú dế than khóc trời mưa.

Tôi nằm dưới bóng bạch đàn già nua,
Đã chở che những lần bị la mắng,
Hay khi kiểm tra đem về giấy trắng,
Cơn gió đại ngàn xoa dịu lòng tôi...

Rồi đến hôm khi tôi lên lớp mười,
Cậu bé đồng nội giờ là chàng trai của thành phố.
Nhớ trước kia tôi hát vang đồng cỏ,
Dang hai tay ôm lấy cả khoảng trời.

Mà phố xá thênh thang quá. Ai ơi!
Làm sao leo hết các toà cao ốc.
Làm sao hiểu nổi loài người khó nhọc.
Thế là tôi gói ghém trái tim mình.

Tôi tìm về với xanh tươi cánh rừng,
Về nằm lại gốc bạch đàn lần nữa,
Về để vắt đám mây thành bát sữa,
Nhỏ giọt từ đâu bao giấc mơ ngọt lành.

Ngọn đồi hôm nay vẫn cứ là trong xanh,
Còn tôi giờ đây đã bụi bặm nhiều chút.
Tôi băn khoăn đưa mắt theo cánh diều cao vút:
Có lẽ cội nguồn mãi ấp ôm mỗi khi ta quay về...

Vĩnh Yên