Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 18/04/2022 12:46

I
Ta để mắt trông lui về Dĩ vãng,
Thủa tro tàn bếp lạnh, chốn xa xôi.
Sau màn sương, dấu kín ở chân trời
Một thế giới u sầu không bến đỗ.
Ta đã đi, đi sâu trong huyền ảo,
Bóng đêm xa, xa lắm với hương trầm,
Quanh mình ta cảm thấy nỗi thương tâm
Trên vạn vật không còn phô diễn nữa.
Ngay lúc ấy trên đường ta lần lữa
Bước gian nan in xuống mặt thâm vàng.

II
Ta vùa kéo màn đen lên khỏi cửa,
Tiệc đêm tan, rời rạc tiếng tiêu hồn.
Ta lặng nhìn ánh sáng bước lên non
Đọng thành vũng trên cành cây sóng cỏ,
Trong giọt nước giữa giòng pha sắc đỏ,
Lệ muôn hoa giàn giụa trút muôn hàng.

III
Ta để mặc cho làn tư tưởng cuốn
Vào thế giới xây đắp bằng tưởng tượng,
Trên giòng sông gió nhẹ thoảng đưa vèo.
Mặt trời lên; hơi nước cũng lên theo
Tan thành khói; và bao giây tơ tưởng
Trong hồn ta cũng theo tan thành mộng.

IV
Hãy tan đi, hình ảnh xác ngày nay,
Than chi nữa, mà tiếc làm chi nữa?
Lắng nghe chi thời gian qua trước cửa:
Dáng xuân tươi, hạ chán với thu buồn!
Linh hồn ta mờ nhạt tợ hoàng hôn
Vì suy nghĩ, xới đào trong bóng tối
Ý sâu xa của trận cười không dứt nối
Trên muôn người trẻ đẹp với hồn nhiên.

V
Ta muốn gởi thân ta về địa ngục,
Để linh hồn phiêu diễu chốn mung lung,
Để dò xem ý nghĩa sự vô cùng
Trong Vũ Trụ phô trương màu Nghệ Thuật.

VI
Xác cây khô có ngày tươi tỉnh lại,
Giải non mờ gió tạt áng mây bay.
Ngày mai sắp nối gót bóng ngày nay,
Năm tháng cũ luôn thay màu áo mới.
Xác hoa chiều bi ai trong xó tối
Hồn hoa mai nức nở ngập vườn xuân.

VII
Riêng với kẻ lữ hành không quán trọ,
Một giây qua là một giọt máu rời,
Một ngày qua là một chút tàn hơi,
Lưng cong xuống, trông nụ cười chết hẳn
Đôi mắt mờ theo dõi bóng ngày rơi...


Mùa thu
1937

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]