Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: Sơn Tinh-Thuỷ Tinh (4)

Đăng bởi hongha83 vào 01/03/2018 09:01, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 02/06/2019 21:43

Bởi bước chân ta nước dội sóng dồn
Mù mịt trời kia gió cuồng mưa lớn
Đừng trách hờn ta lão Thần hung tợn
Nghìn năm không nguôi tình hận Phong Châu

Biển một đời xô con sóng bạc đầu
Ta một đời đau cuộc tình lỡ mất
Đã trót lỡ tin tình yêu có thật
Có đâu hằng năm dâng lũ đòi người?

Một nét mày chau, một sắc môi cười
Cũng đủ làm nên vết thương giữa ngực
Lúc trời chuyển Đông trái tim buốt nhức
Ta cứ gầm gào nên nổi bão giông

Nào trách gì ai cá chậu chim lồng
Lỡ phía bên này bồi cho phía khác
Ách nước tai trời người quen bội bạc
Mà trách lầm ta nặng mối tình thù

Không gió mưa rồi cũng đến hoang vu
Là lúc cạn lòng không yêu được nữa
Vẫn giấu trong mình niềm yêu cháy lửa
Ta nhớ thương người
mấy bận tìm thăm...


Nguồn: H. Man, Trong mênh mông gió cát (thơ), NXB Văn học, 2018