Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Dạ Miên vào 09/07/2008 09:25, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi sabina_mller vào 09/07/2008 11:44

Có một con đường dành riêng nỗi nhớ
nơi mặt trăng như bánh xe
mặt trời như bánh xe
và đôi mắt cũng tròn như thế

con đường ấy vẫn dẫn ta đi
biết bao giờ tới
kịp mái tóc chưa hết phần sương muối
em mặn mòi chưa hóa khơi xa?