Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Thơ buồn
Dưới cái nóng chảy của ngàn độ
Trái tim thô kệt, tôi thành thép
Bền bỉ, kiên cường với giông gió
Thời gian trôi, khó trách thay đổi
Trái tim nào, thuở còn nóng hổi
Giờ nguội lạnh, mài mòn với gió sương
Có tình thương, là còn chút lí trí
Giữ cho mái nhà, khỏi vẹo xiêu
Có tình thương, là còn có kí ức
Giữ cho tâm tình, khỏi tàn tiêu
Người ta yêu, mãi là gió chiều
Trốn khỏi mình, mây ngàn đuổi theo
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.