Rõ ràng, rành rành thuở sinh ra
Một thân trai tráng, thật trong thấy
Cớ sao bao năm, khác người ta
Đi đứng thật dịu dàng đến vậy
Bao người gọi anh, xưng là thằng
Trong lòng có bằng lòng chấp nhận?
Biết phận trớ trêu, nên cố giấu
Cứ tưởng vùi chôn đến muôn đời
Nhưng không, khi ngày đó xởi lởi
Tạm thời chấp nhận nơi khác biệt
Ngày mình từ giã cái thân anh
Để cho hồn chị, lòng không chạnh
Đã bao năm rồi mình canh cánh
Bao sự khinh miệt, tanh tưởi lòng
Này! Các người hãy chống mắt lên!
Tên tôi khác tính, tôi là tôi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.