Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 11/01/2026 22:29, số lượt xem: 172

Cố gắng chi,
Níu giữ tâm hồn người lãng tử
Cho mỏi bờ vai, vì tình yêu không bất tử

Vì,
Có chế ngự được bão bùng
Có làm tươi, được cánh hoa tàn tạ
Và…có làm, cho trời rét ấm cúng

Có lẽ,
Chàng trai ngày nắng hạ,
Thật nên thơ, làm em say, em đắm
Em ngắm đôi mắt long lanh
Đôi mi kiều diễm, khuôn mặt xao xuyến
Để mỗi đêm, lòng ôm nỗi canh cánh

Những bức ảnh có anh,
Thật là, những mảnh vụn ngang trái
Một trái tim, tái tạo bằng nứt nẻ
Chẳng còn đâu vẻ nguyên vẹn ngày xưa

Em chưa từng quên,
Tình cảm được gọi là yêu
Và những điều, được gọi là nhớ
Những ngày nào, em hãy còn chờ
Hình bóng anh, khuất dần trước mắt em

Thật là,
Họ thấy tội nghiệp em
Vì đã đem tâm trí
Yên vị trên người
Em thật lòng…yêu

Có một khoảng trời, giữa đêm tối
Nơi ánh trăng, không rọi tới
Đó là nơi, mà người ta lạc lối
Khi em đội nón và đi xa
Mãi mãi!