Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Thơ yêu
Tâm hồn tôi là một ngọn gió chiều
Thổi qua biển vắng, lòng hiu hiu
Gương mặt tôi, ở độ tuổi xuân thì
Nhưng trái tim, đã bao lần ra đi
Tâm hồn tôi, biết yêu thật nhiều
Ban mai rung động, tối mong mong
Bàn tay tôi, khẽ đưa tay giữ lấy
Khí trời lạnh băng, chẳng đong đầy
Tâm hồn tôi, nhạy cảm mong manh
Mảnh kim nhỏ bé, dễ chết người
Hay cười, có phải là hay cười?
Dưới nụ cười tươi, mắt lăn dài
Tâm hồn tôi, dấu diếm nỗi bức bối
Người ta đối với mình, thật lặng thinh
Nắng mai sực tỉnh, tôi yêu mình
Chỉ có tôi biết, mình đơn côi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.