Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 19/01/2026 21:26, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hồng Khánh vào 20/01/2026 06:19, số lượt xem: 218

Ôm lấy nhành hoa trên đồng cỏ
Khoảng trời lay lắt, tâm tình tò tí te
Em chưa mười tám, em còn là em bé
Trong lòng mẹ, nâng niu tình mẫu tử
Mộng môi hồng hào, người chần chừ
Em đã bao giờ, nằm trọn lòng ai đâu

Trời nắng xuân, nhẹ nhàng trong gió buốt
Nắng qua tán lá, xẻ bảy hàng muôn lối
Bóng lưng âu yếm, để tuột tầm tay
Nồi đậy vung đóng, em đâu giấu giếm
Vậy sao người, hay em mải kiếm tìm

Khoảng trời xanh, đan xen chút nhiệm màu
Buổi cuối chiều, mây có còn trắng phau?

Gọi duyên em, gập gềnh như thác đá
Muôn ngả đường, có lúc nào bình yên
Chẳng phải tiên nữ, hay hoa hồng đỏ thắm
Làn da em ngăm, như thứ hàng bình dân

Còn bao nhiêu giây phút đây
Để rồi đây, cũng sẽ tạm biệt nhau
Trong nỗi nhớ, trong tiếc thương đau đáu

Hãy nhớ em nhé!
Trong những mùa xuân cũ
Hãy nhớ em nhé!
Dù đã là cuối thu