Một quãng đời, sẽ được mấy mươi năm
Như hạt cát, hao mòn với biển khơi
Có đôi hồn, phập phồng như sóng vỗ
Gọi là tình, có lúc nào nghĩ ngơi
Tuy là tình, nhưng trông thật chơi vơi
Hồn trao hồn, không thanh âm hồi đáp
Ví anh là, hoa hướng dương của trời
Tươi đẹp rạng rỡ, ngắm nắng dịu êm
Và mong anh, phá vỡ luật của trời
Sau bóng tối, là bóng hình của em
Bướm xuân phơi phới, đẹp mê hồn
Hút mật hoa, những ngọt ngào anh trao
Sắc đêm của em, có trăng sáng
Chỉ em thấy, và chỉ em tự hào
Cuộc đời này, thật trù phú biết bao
Muôn vàn hương lạ, màu mới mẻ
Cho hồn anh, phiêu dạt trong đê mê
Còn hồn em, tỉ tê nỗi thương nhớ
Những hôm nào, đôi ta không riêng ta
Tưởng thoáng qua, nhưng hoà thành ký ức
Mộng mơ, bồi hồi trong ngực trẻ
Em nhớ, và riêng mình vui vẻ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.