Trùng phùng muôn nỗi lo âu
Lo nhà họ khó, sông chia núi
Lo mình khó giữ, để mất nhau
Hơn cả chân tình, lo mình tủi
Biết rõ duyên phận, sẽ song song
Mắt thấy, miệng cười với hoa xuân
Nhưng ngăn cách mình, ngục sắt xong
Tôi sợ lắm, tinh thần anh vô vọng
Khó thật, anh à! Mẹ anh khó
Có cho phép tôi, hoài nhớ mong
Rũ rượi mắt anh, dòng lệ tôi
Yêu anh, vì trái tim này yêu anh
Anh là đoá hoa, của trời ban
Với mẹ anh, tôi là cơn bão tố
Trách cho tôi, cho từng cánh tiêu tan
Cho chén nước lã, đổ xuống ao trong
Can rằng giận trời, giận chi họ
Mình yêu nhau, nhưng phận trời chia rẽ
Tuổi thanh xuân, nghĩ sẽ khó phai
Có ngờ nào, chia lìa, tàn tạ
Một mùa hạ, duy nhất tuổi đôi mươi
Tôi cười, trong cái khổ của anh
Xin lỗi anh, tôi chạnh lòng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.