Anh biết không, tôi vốn đã sai trái
Ngang ngược với trời đi yêu tranh
Yêu đến nước tàn, đến điên đầu
Chả dấu cảm tình bộc lộ trong giấc ngủ
Đêm tôi thủ thỉ hàng nước mắt
Tôi đau lắm lòng quặn thắt rồi
Tôi để nỗi buồn soán ngôi lòng yên tĩnh
Nó chả biết đủ, cố tình chiếm lấy tôi
Rồi tôi mơ màng, lệ lại rơi
Khóc ròng bao hồi có ai hay
Tôi cay nghiệt bản thân có ai thấy
Tai bay vạ gió, va phải anh
Thành thứ nghiệp chướng không thể bỏ
Tình tôi lửa cháy không thành tro
Tôi giá như có kiếp sau này
Vẫn giống anh vẫn được yêu anh đấy
Tôi…yêu anh!
Duyên mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.