Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Thơ yêu
Có người che ô, tôi ngơ ngẩn
Bụi xưa ô bẩn, mưa kéo trôi
Giương mắt tôi, trời xa thăm thẳm
Mưa tí tắp, mây còn trắng đâu!
Chân tôi bước, nước đậu nền tôi đi
Chân trước, người sau, tiếng xào xạc
Trên cây bàng, lá già rụng rơi
Nằm trên ô, cây buồn cây tủi sầu
Hồn tôi đâu, hồn tôi sao mất
Hỏi người sau mình, cất ở đâu
Có phải vì thế, tôi lại thơ thẩn
Lẩn trong mưa, gì đó khác rồi
Ngại trao tay, mắt tôi nhìn sau ấy
Xuyến xao nụ cười, xoá mờ mây u tối
Mắt người sáng trong, mắt người trong lòng
Bờ má tôi hồng, lòng ửng đỏ
Một chiếc ô, hai nỗi niềm chưa rõ
Tôi ngậm ngùi, buồn một thứ hư vô
Dưới cơn mưa, dưới chiếc ô hôm đó
Có một trái tim, sắt đá đã chảy tràn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.