Khi tôi không còn trẻ nữa
Là một người, có nhiều giấc mơ xưa
Khi tôi không còn niên thiếu nữa
Vừa ôm buồn rầu, làm bạn với thời gian
Cho thoáng ký ức ghé qua,
Tôi đau lòng!
Bước chân tôi, có đến tận chân trời góc bể
Chạm lên cỏ lạ, ngắt nhành hoa mới mẻ
Vượt qua phố thị, những hào nhoáng xô bồ
Đến nơi phủ tuyết, đến nơi có gió se
Để bước cuối cùng, là nơi có ánh nắng
Của mặt trời, chang chang và mãi mãi
Cuối con đường, mái tóc đã bạc phơ
Khi nắng đã ngã chiều, tôi lại thấy bơ vơ
Lạc lõng giữa ánh trời hạ xuống
Bức màn che, phủ vệt sáng cuối cùng
Dù sau này, hay mãi mãi về sau
Tôi sẽ không chối bỏ, nỗi nhớ nhung
Người tôi yêu,
Duy nhất và mãi mãi
Về sau…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.