Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Thơ buồn
Bên thềm cũ, chưa tàn bóng cây xưa
Nắng trưa mai, hoa lan còn mơn mởn
Và áo keo sơn, phai màu chỉ sứt
Chiều nay, chiều ngày mưa không ngớt
Một người một hồn, mặc cho bứt rứt
Trời gọi điều này là ấm ức
Gió rung cây, cây động, lá cũng động
Tưởng vô cảm, nhưng lòng lại mong manh
Dễ vỡ thứ chảy tràn trong ta
Người ta nói lần đầu thật thiết tha
Xa như mây trời, chim vỗ cánh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.