Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Tự tình
Làn tóc em bay giữa đêm đen lắm mộng
Trong khoảng không, tru tréo của cỏ cây
Dưới ánh đèn, lay lắt lại lắt lay
Vô vàn cơn gió, của trời mây u uất
Có điều chi, khuất tất với trăng tàn
Có sương đêm, không hợp mà lại tan
Để cây liễu, phất phơ lại phơ phất
Giữa muôn ngàn tâm trạng với âm u
Cánh hoa hồng, đã nằm lại với đất
Vì héo hon, không riêng nỗi đợi chờ
Bước chân em, vội vã chạy xa khỏi
Trên khoảng trời, có ánh trăng thương nhớ
Dưới mái hiên, em tựa trong bơ phờ
Một tờ rơi, đề tên của trăng thanh
Xé mảnh tình trăng, cho kì nát vụn vỡ
Để lâu thêm, lại càng não nề hơn
Cho ngòi bút, viết bằng trang thơ mới
Lên những hàng, in hằn nỗi cô đơn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.