Trên đất lắm bụi, có đoá hồng
Duy nhất một bông, thật rực rỡ
Nhặt lên ai nỡ, để mặc xác
Và có hương thơm, thật bát ngát
Hoa trong bình sứ, nước rũ rời
Cành xanh một thoáng, giờ tả tơi
Từng cánh hoa rơi, đời sắp tàn
Hồng ơi! Hồng à! Cạn sự sinh
Đường về theo chốn, đón bình minh
Bóng hồng héo rũ, sực tỉnh táo
Thều thào trong gió, lòng tiêu tao
Cớ sao không thắng, được thiên nhiên
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.