Lá vàng cuối thu, lá đã rụng
Chiếc lá cuối cùng trong đêm trăng
Lá ấy băng suối, về mây ngàn
Dưới gốc cây ai đợi trong muộn màng
Tôi thôi vội vàng, đếm từng mảnh
Đến cuối cùng, thanh thản đã tới
Mình buông thôi đợi, không thiết chi
Vì trong tim, tôi đã tự do rồi
Bên mình đang nảy mầm mới mẻ
Không vẻ vang, nhưng ánh sáng dịu dàng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.