Có chăng, có lẽ chẳng ở bên
Tuổi xuân mơ mộng được nhiêu nào
Chẳng đến bạc đầu em xa anh
Mong manh thân em trời đã lấy
Lá rời cành, cây rụng héo tàn
Em không biết nơi nào mình sẽ đến
Em không biết nơi nào mình sẽ đi
Đi đến miền xuôi, miền xa xôi
Để lại bên anh tình lưu luyến
Vốn dĩ ta chẳng đường chung tuyến
Vô tình đi nhầm gặp được nhau
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.