Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Tự tình
Khắc hoạ tình em, trên bức phù điêu cổ
Trong cánh rừng, nồng đậm vị hương xa
Biết bao năm, bức tượng trong đền cổ
Là minh chứng, cho duyên tình của ta
Bức phù điêu, hiện hữu ánh hào hoa
Của đôi chuyện mình, từng rực rỡ
Có đêm trăng, nắng hạ và cánh đồng
Có khúc đàn ca, bản trường tình
Của tình yêu, khi trái tim cháy bỏng
Có cả ngày xưa, khi đôi hồn lay động
Soi sáng em thơ, và nụ cười chiếu bóng
Một bài thơ, một sử thi đồ sộ
Bức tường xa lạ, quen mùi tháng năm
Chẳng nhớ ngày ta còn khẽ chạm
Hương quyện vào hương, thật xốn xang
Em sẽ là ai, trong từng câu văn tự
Là hoa, là bướm, là cỏ lá rung rinh
Hay em là, mật ngọt trên đầu lưỡi
Anh đắm chìm, trong thổn thức lặng thinh
Hoà mình vào kẽ lá, trong ngọn gió đìu hiu
Bức phù điêu, hoạ thành muôn nhiệm màu
Lịch sử từ lâu, đã ghi thành dấu ấn
Cho tình ta, rồi cũng sẽ trường kì
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.