Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 13/12/2025 12:46, số lượt xem: 103

Năm tháng thuở xưa tay má nắm
Biệt tăm đi khỏi nơi thối tha
Nỗi đau nào lòng chưa phôi pha
Cơn đau nơi nào gió lại phả
Tôi ngã lòng má nơi vực sâu
Gạt dòng còn nóng mắt còn vương
Ai khẽ giữ tôi bao yêu thương
Tiếp đường ánh sáng trời xa xăm
Chuyến xe thuở nào mùi nồng đậm
Ngậm nguồi đẩy đưa hai má con
Đoạn đường bước trên chốn phồn hoa
Dẫn má đến xóm nào xa lạ
Nhỏ nhắn cũ kĩ chẳng xa hoa
Vá mảnh đời tôi người không quen
Kí ức thuở xưa lời bẽn lẽn
Ai kia nghẹn ngào với đau thương
Ai kia mở lối má con tôi
Nụ hôn hi vọng đặt trên gối
Má không lôi thôi chuyện tối về
Vì má đã thấy chốn để yêu
Tôi ngỡ bao điều với sớm mai
Chàng trai hôm nọ tôi được gặp
Tít tắp con đường tay anh nắm
Thân thuộc đến lạ bao tháng năm
Con tằm hạnh phúc đã nhả tơ
Anh ơi đã lỡ đến trong tôi
Khó phai sao được chàng trai ấy
Nhưng sao thứ kia ngươi lại lấy
Tâm hồn má tôi chừa lại thây
Vú sữa thân yêu cây mục ruỗng
Buông lơi kìm nén mắt lại tuôn
Thác đổ bên người không ấm nồng
Bông trái nén hương má nằm sâu
Gửi đến từng nén sầu còn đây
Ngõ xóm năm nào tay hi vọng
Giờ tôi kìm kẹp những sớm mong
Đau xót lòng tôi ai thấu được
Ngước nhìn ai kia khẽ long lanh
Người dì tôi mến đã cạnh bên
Thay má chăm nuôi đến bao giờ
Bên cạnh dì tôi sợ còn đâu
Má đã từng nói không cuối đầu
Gục ngã làm chi để làm gì
Người dì hàng xóm những năm nào
Suối nguồn thứ hai chảy vào tôi
Vững bên với dì tôi bước tiếp
Trùng điệp non xanh chẳng ngại chi
Vì tôi có dì, anh cạnh bên
Kìa anh tôi vẫn nhớ tháng ngày
Bày trò vẽ trận dòng sông xanh
Gió khẽ lướt qua tay anh nắm
Tối tăm nơi ai đã vơi dần
Hè trôi bao mùa lòng ngẩn ngơ
Vì anh vẫn mãi thơ với mình
Nhưng ngày hôm nọ ánh bình mình
Lặng thinh ngắt quãng chẳng sớm soi
Dì nói tôi nghe giọng nghẹn ngào
“Nào con về quê với dì nhé
Việc gấp chẳng thể ở lại đây”
Rồi tay anh nắm tôi lại buông
Để anh bên xóm với nỗi buồn
Trên chuyến mây trời tôi ôm dì
Mắt đỏ hoe nhìn xuống chốn nao
Đau lòng vì tôi dì bao dung
“Dương ơi đừng buồn vì nhớ nhung
Bụng dì cũng quặn thắt rồi con”
Lon ton theo dì tôi lại đến
Xa lạ đất mình miền xứ xa
Anh Nam tôi Bắc xa xôi thế
Kể lể với ai ngoài anh ra
Thủ thỉ đêm nào chỉ mình ta
Đằng đẵng nhiều năm nơi xa lạ
Bao điều mới bao điều tôi ngâm
Âm thầm quên lấy thứ cảm mến
Cạnh bên bè lũ tôi mới quen
Bỗng đến hôm nào mưa chẳng ngơi
Chẳng đợi lòng tôi ngủ hôm chiều
Bước chân trên đường gió liêu xiêu
Tiến về phía dì lòng tiu nghỉu
Tôi có ngờ đâu những điều chi
Sáng chói nơi nào đang đi đến
Trắng bệt xanh xao dì lao mình
Đẩy người tôi khỏi thứ đang đến
“Ầm” lên thứ tiếng màu tang thương
Ướt đẫm người tôi cơn mưa ngớt
Màu đỏ đã đậm ống quần tôi
Thôi đừng để tôi gục ngã nữa
Dì ơi người có tỉnh lại chưa
Áo trắng đầu đội khăn cũng trắng
Mắt đỏ thăng trầm với bà tôi
Màu nắng vàng chói phòng tối tăm
Thắp lên nén hương bao người đến
Bà ở cạnh bên những niềm đau
“Con ơi đừng đau buồn quá mức
Não nuột bà cũng đến cùng cực
Tức nơi lòng bà thứ ác ôn
Dẫn dì con đến Quỷ Môn Quan”
Qua ngày đầu thất chợt ai đến
Hình bóng năm nào người tôi quên
Ôm chặt thân tôi chàng trai ấy
Thơ ngây năm nào đã không còn
Những nét khôi ngô chẳng trẻ con
Anh thơm trán tôi má đỏ hỏn
Bòn rút nỗi đau tôi đang giữ
Khư khư người anh bao nước mắt
Khóc lóc với anh bao năm ròng
Khóc lóc với anh bao chờ mong
Mắt anh bao giờ đã lưng tròng
Vì bao nỗi nhớ người anh thương
Anh tỏ lòng mình với tôi đây
“Phút giây anh gặp em năm ấy
Yêu em lần đầu nét thơ ngây
Bây giờ hội ngộ anh xao xuyến
Yêu anh em nhé, người anh thương”
Vấn vương xứ xa sóng rời bờ
Thơ thẫn nỗi lòng với biển khơi
Chân trời hiện rõ nét đau đớn
Nhớ má nhớ dì ai hơn ai
Lại về xưa cũ xóm năm nào
Kí ức đọng lại rơi vào tôi
Thổi lên ngọn gió những bao điều
Thổi tình nồng đậm thương với nhớ
Giờ đây có anh người nâng đỡ
Cán cân cảm xúc giữa bể sâu
Có đâu với anh những tháng ngày
Mùa thay áo mới anh ở đây
Vẫn vậy hình bóng trong nhung nhớ
Vẫn dòng sông xanh thuở ấu thơ
Ngỡ đâu êm đềm mây trắng trôi
Ngỡ ngàng bão đến tôi nào ngờ
Bơ phờ giấy trắng nét mực đen
Tâm nhuộm màu mực không kìm nén
Đêm đen những ngày dài đằng đẳng
Chợt hôm vì ai lệ anh rơi
Níu lấy tâm hồn tôi buông lơi
Đoá bồ công anh theo gió trời
Để em rơi vào giấc ngàn thu

Được viết dựa trên một câu truyện đang viết dở dang.