Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Trước mùa hè năm mười tám » Âm ỉ
Em cần gì đẹp,
Như một buổi xuân chiều
Chẳng cần gợi hương sắc
Em đã là nàng Kiều
Em cần gì thay đổi,
Anh sẽ bên em, thổi từng cơn cuộn trào
Dù có vùi dập ta, những sóng vỗ giận dữ
Ôm chặt nhau, khư khư tấm chân tình
Phù quang trên mặt hồ, trong làn sương mờ ảo
Như duyên tình chúng mình, chẳng bao giờ tiêu tan
Hai cõi hồn, không dung hợp với nhau
Như biển Đen, người nổi người chìm
Ngăn cách đôi ta, có phải là ánh mắt
Hay lời nói, chia cắt anh và em
Anh như là tương lai, và em là quá khứ
Hướng về từng ngày mai, và nhớ thương trọn đời
Khi anh qua thung lũng, chết chóc và chơi vơi
Anh có từng nghĩ ngợi, rằng có em yêu anh
Và chiếc lắc tay, đầm ấm màu ánh bạc
Em đã để lạc, như đã đánh mất anh
Hỡi ôi! Giờ phút này đây là thực tại
Em lại muốn có pháp thuật quyền năng
Biến trăng của thế gian, thành của mình
Biến ngày khuya vắng lặng, thành đêm trời lung linh
Và em, muốn nhân gian biến mất
Một thế giới, chỉ có loài hoa lạ
Anh và em, là độc nhất thế gian
Kể lể chi như một khúc ngân nga
Có âm điệu, nhưng mất đi hồn mình
Và em, và anh, chuyện chúng mình
Trong giai điệu, có chút màu tình yêu
Nhạt dần!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.