Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Thơ buồn
Ngước lên nhìn, ai đang trôi nổi
Mây trắng bay, lòng tôi vô định
Cứ đinh ninh rằng:“Sẽ ổn”.
Nhưng không trong tôi cơn cuộn trào
Nhớ nơi nào nhớ kí ức về đâu
Nhớ ai ơi nhớ mãi niềm yêu dấu
Mưa ngâu, bão táp, che đi nắng
Vắng lặng như sao thuở trăng tròn
Về đâu? Trên mái buồm con con
Về với phương nào? sao phải nghĩ
Tại làm sao, vì sóng đánh vỡ rồi!
Thật đáng sợ! Ôi thật đáng sợ!
Một màu đen quyện với đêm khuya ấy
Nuốt từng mảnh vỡ đời tăm tối
Còn lại gì đây!
Còn lại gì đây!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.