Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 05/01/2026 23:14, số lượt xem: 65

Dưới mái trăng tàn, em xốn xang
Và những than thở, đã in hằn
Sâu trong làn da, khô màu mắt
Có nơi quặn thắt, ôi mật đắng
Và em, có buồn chăng?

Đường gió khấp khuỷu gập ghềnh
Gió mang hương, nồng dịu thương nhớ
Đường gió bơ vơ, nỗi cô đơn
Gió nhẹ nhàng, nhưng thật làm đau đớn
Cho kỷ niệm, em nhớ thoảng qua
Từng có, một trời xanh rực rỡ
Em còn bên anh, chuyện nhung nhớ
Tay này phận gì được nắm lấy
Tình hai ta!

Anh đã làm em, thật bứt rứt
Làm khoé mắt em, lệ chưa dứt
Anh đã làm em, buồn không nguôi
Cho tình lênh đênh, tức mình em thôi

Buồn chi, cho trăng thêm sầu bi
Khúc tiu nghỉu, cho hoa rụng lá rời
Cần chi vậy, cho thiên nhiên buồn bã
Yêu làm chi, cho đã cơn chiếm hữu

Anh cắp tim em, anh đã cắp tim em
Nhốt vào căn buồng, lòng sắt song u tối
Và em, đối diện mình với hồn đã nứt nẻ
Con người em sẽ hoá thân thành đá
Vừa lòng chưa! Em phong hoá gió mây
Còn hồn anh, ngây thơ thành tội lỗi
Anh đã quên, trời đội mưa vì nhớ
Để mà cỏ xanh ươm, cây tươi tốt

Anh đã đốt cháy, trang tình viết dở dang
Để giờ đây, còn lại là tro tàn
Khi hoàng hôn, còn tản mạn với chiều
Đứt tuyệt đi, chẳng cần hỏi bao nhiêu