Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Thơ buồn
Tôi nghẹn ứ, không một lời thốt ra
Nước mắt tôi tuôn và vang vọng tiếng lòng
Đau quá, buồn quá!
Sau tôi cứ khóc
Chịu sao nỗi đây, anh xé nát lòng tôi
Mầm non tình tôi đi trong uất ức
Tức tưởi, ấm ức trách ai khờ dại
Lại đi yêu, yêu say đắm người ta
Tôi vì tôi từ nay tự vấp ngã
Tự lòng mình sóng trào dâng sâu thẳm
Khóc mãi, những giọt lệ đang rơi
Khóc vì yêu, vì hận người khi ấy
Phơi thây tôi héo mòn với trời đây
Gió lạnh lắm! Nhưng sao bằng người
Phả vào thân tôi bao nhiều lần tuyệt vọng
Chẳng chờ mong chi người không yêu mình
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.