Chúng ta đã ở chung một mái nhà
Ở đó ta mơ về những bữa ăn sáng yên tĩnh
Mơ thây tiếng trẻ thơ cười
Lúc còn trẻ chúng ta đi đá bóng hay chạy nhảy bên hồ
vào rừng hái nấm
Và khi đã về già, chúng ta ngồi ôn lại những ngày tháng tuổi thơ
Chúng ta đã ở chung một ngôi nhà
Nhưng rồi chúng ta đã đem bom dội lên mái ngói
Chúng ta xông khói cay bên ngoài ô cửa sổ
Và chặt những cành cây ô liu bên trái ngôi nhà
Chúng ta biến ngôi nhà chúng ta thành một cái hang
Chúng ta chui vào đó bằng thang máy với tốc độ ánh sáng
Nhưng chúng ta không tìm thấy ánh sáng chói loà nào
Mãi mãi là bóng tối
Ám nhờ nhợ khu nhà đã vỡ tan của chúng ta
Chúng ta đã làm mất những điều tổ tiên cho ta nhìn thấy
Và quay lại trong những vodeoclip
Rồi chiếu lại cho lũ trẻ con
Rồi xem đó như là một trò nhân đạo mà chúng ta có thể hài lòng
Và trong giờ lên lớp mỗi sáng
Chúng ta dạy con cháu rằng
Phía sau chúng, phía trước chúng là nền văn minh đáng sống
Phải vậy không?
Phải vậy không?
Chúng ta đã ở chung một mái nhà?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.