Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/03/2025 00:56, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 06/03/2025 18:18, số lượt xem: 240

Trăng tàn gieo bóng xuống trần gian,
Lòng ta tan nát, ngỡ ngàng ly tan.
Người đi để lại muôn vàn,
Nỗi đau dằn xé, lệ tràn đêm thâu.

Kỷ niệm xưa cũ, in sâu,
Hình hài bóng dáng, tìm đâu thấy người.
Lời thề non biển, nụ cười,
Giờ như bọt nước, chơi vơi giữa dòng.

Tình ta như cánh hoa hồng,
Sớm mai rực rỡ, chiều đông úa tàn.
Lòng ta như mảnh trăng tàn,
Vỡ tan từng mảnh, ngỡ ngàng xót xa.

Gió ơi, xin gửi lời ta,
Đến người phương ấy, có là nhớ thương?
Hay là quên hết đoạn trường,
Để ta ôm trọn, đoạn tương tư này.

Trăng tàn, ta khóc, đắng cay,
Tình ơi, sao nỡ, đoạ đày tim ta?
Đêm nay, ta viết bài ca,
Tiễn người đi mãi, cách xa nghìn trùng.

1/3/2025