Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 14:37, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hà Nhân vào Hôm nay 14:47, số lượt xem: 26

Em ơi, hoàng hôn – Hoàng hôn buông!
Làm vơi sang hường đồi mây trắng,
Làm toà buyn-đinh sơn màu thắm,
Và em trên đấy vót má hồng

Lẽo đẽo theo em lắng chữ “yêu”
Từ âm xoạt xoạt tóc em xiêu,
Từ tiếng leng keng đôi gót khẽ
– Ngoảnh anh em nở giọng cười chiều

Hoàng hôn buông thõng, anh thờ thẫn
Tự hỏi xem em có liếc chăng
Một chiếc phong bì kẹp tình gởi
Đã kết lòng anh đến vội vàng.

May lắm chờ mong, anh vẫn đợi
Một dòng em chat một chữ “tìn?”
Ôi em của anh, em đã nhận!
Đừng lo em ơi, anh bao tình!

Nhưng rồi chữ yêu phết hào nhoáng
Lại chẳng bao lâu đã trở rồi?
Ngân “...là lá đa”, khi loạng choạng
Khi chẳng thấy em, chỉ nắng nhoà…

*

“Lâu rồi, ừ, nhỉ, lâu rồi nhỉ?
Em thay xong chưa, ra xem nào”
Duyên dáng trong bộ váy anh trao
Nhìn anh, em lại cười rạng rỡ
Đôi dòng châu sa anh không nỡ
Vì anh thôi đã nắm tay đò

Mai em xe hoa, mẹc một chiếc
Còn anh lớ ngớ, thơ một sầu
Bào trái tim anh, em chẳng tiếc
Tơ hồng muốn siết, em gại vào…

*

Lá đa mà cứ ngỡ tìn
Cứ đem bón lại mãi tình mà thương!
Chăm chăm cây mọc đã tường
Ngờ đâu tốt số cho phường tiều phu!