Thơ thành viên » Hà Gia Phước » Trang thơ thành viên » Thơ Thẩn
Rơi rơi mãi, những hạt mưa rơi rồi!
Mưa thành phố với buổi chiều đỏ thắm,
Thành phố buồn kiếm đâu giờ im lặng,
Ngớt cơn mưa thành phố sũng màu đêm.
Con đường dài với ngàn vạn ánh đèn,
Đường xe với ngàn vạn người tấp nập,
Họ đi đâu? Họ trở về nơi đâu?
Cho tôi kẹt một chút giữa phố sầu.
Cho tôi nhớ chút bình yên xa lắm,
Chẳng nhiều người mà thiên nhiên nhiều dặm,
Rộng thênh thang mà chẳng thấy cô đơn,
Dòng sông kia cũng đẹp đến vô ngần.
Thì phố lớn cũng nét riêng phố lớn,
Mà phố nghe lòng tôi nói được không?
Giữa những đoàn xe kéo nối thành dòng,
Đập những nhịp của cuộc đời tấp nập.
Để cho tôi có nghe thấu lòng tôi?
Thành phố sống, thành phố nói liên hồi…
10 Tháng Chín, 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.